Về hát với cỏ cây
datrang | 29 June, 2011 15:49
VỀ HÁT VỚI CỎ CÂY
này ta duyên - nợ đã xong
tiếc chi một mớ cải ngồng héo hon
tiếc chi cái cuộc vuông - tròn
rồi mai méo mó bồ hòn... thêm đau
thiếu trầu còn thiếu cả cau
một vôi nồng với một màu bạc thôi
thì về nhặt lá mà cười
nghe cây cỏ hát mấy lời tri âm
- Chuyên san Phương Nam 06/2011-
MIÊN MAN MÙA BIỂN ĐỘNG
datrang | 16 May, 2011 10:26
MIÊN MAN MÙA BIỂN ĐỘNG
Lạ kỳ thay mùa biển động lần này! Sóng cứ ầm ào mà lòng ta như chùng lắng lại.
Nhắm mắt, để mặc cho gió quất tung tóc rối ran rát mặt mình, ta nhớ về cánh buồm nâu nhỏ xưa… bây giờ mày đang chốn nao, có còn chở dùm ta những khát vọng của một thời thiếu nữ?
Với biển, ta đã có một mùa hè đầy nhớ nhung và biến động…Ta bật khóc khi trong cùng một ngày phải vẫy tay từ biệt hai người bạn thân lên đường nhập ngũ để rồi cứ mãi phân vân: những giọt nước mắt kia ta khóc vì ai, có giọt nước mắt nào đã rơi vì tình yêu trong đó? Sao cứ mơ hồ? Sao như huyễn hoặc? Sao còn theo ta cho mãi đến giờ?
Ta gửi lại nơi đây nụ cười với chiếc răng khểnh đầy quyến rũ và đôi mắt vương nét buồn u uẩn như chính một đời chủ nhân của nó… để mỗi lần về, nhìn qua tán lá me tây dọc con đường Mai Xuân Thưởng, vẫn ngỡ như còn vướng lại đâu đó một nụ cười, một ánh nhìn đã làm ta xao xuyến suốt thưở xuân thì…
Bất chợt mỉm cười khi nghĩ trái tìm mình sao cũng lắm đa đoan. Mấy câu thơ ta viết cho cái ngày trở lại Quy Nhơn sau hơn 18 năm xa cách cũng chưa bao giờ rành mạch… Có sao đâu, đến đức tin còn lắm nỗi mơ hồ!!! Thôi thì, cứ gọi những nỗi nhớ nhung ngày ấy là nỗi nhớ Quy Nhơn, gọi tất thảy những điều không rành mạch của một thời là tình yêu ta dành cho Quy Nhơn. Quy Nhơn - cố nhân của mối tình đầu: Xa Quy Nhơn 18 năm/ Ngày gặp lại bỗng buồn muốn khóc/Cái ngày ấy bây giờ xa lắc/ Có còn ai của thủa dại khờ/ Tìm kiếm suốt đời cũng chỉ là mơ…
Ừ, thì cứ mơ cho bớt lạnh một nẻo về!
* *
*
Ta giờ như con dã tràng vụng dại, bỏ biển khơi đi hoang hơn nửa đời mới biết mình nông nổi nên quay về khi trắng xóa bàn tay, với hy vọng vị mặn mòi kia sẽ mau chóng làm lành lặn những vết thương: Để khỏa lấp lỗi lầm thời quá khứ/ Dã tràng về với biển khơi/ Nuôi hy vọng con sóng kia sẽ cuốn/ hết bao nhiêu buồn tủi đời mình…
Chưa bao giờ ta thôi hy vọng và mong chờ dẫu biết mình chỉ là một kẻ vụng về không phép thần tiên. Nhưng, ta cũng là một kẻ tự tin, luôn ngẩng cao đầu không chỉ với những gì ta có mà còn cả với những gì ta đã và sẽ không thể có, không thể níu, kéo…về phía riêng mình: “Có những thần linh dẫu đến trọn đời ta không được gặp/ Có những con người dẫu đến trọn đời ta không được yêu…”(*)
Đã có một thời ta muốn quên đi những lời hát nồng nàn dành riêng cho tình yêu của mình bởi lòng muốn bình yên với những gì đang có, đang được xem như là hạnh phúc … mà quên mất rằng tình yêu kia luôn tồn tại trong một góc khuất của trái tim, vẫn luôn âm ỉ cháy, vẫn luôn cồn cào khao khát hướng về miền yêu dấu cũ: Giá được là ngày cũ bên anh/ Em sẽ hát những lời tha thiết/ Dẫu có thể cũng chỉ là cách biệt/ Vẫn bớt đa đoan, day dứt đến giờ.
Có thể bây giờ tất cả đã hóa muộn màng cho một dự định nào đó khi ta - người đang gánh mòn hai vai trọng trách với đời và cõng oằn tuổi tác trên lưng! Nhưng riêng tình yêu thì không cần tính năm tính tháng bởi ta biết khi cho đi thật nhiều là ta đang giữ bên mình tình yêu đó một cách bền chặt nhất.
Biển Quy Nhơn hè 2010
(*)Mượn lời một bài hát không rõ tác giả - một thời (1985 - 1989) sinh viên TH Huế thường hát
NHỚ MƯA XỨ HUẾ
datrang | 18 December, 2010 18:13
NHỚ MƯA XỨ HUẾ
“Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa...” (Trịnh Công Sơn)
Mấy ngày nay Sài Gòn mưa. Delete đi những quãng đường ngập nước; Delete đi những ngã dường kẹt xe: người, xe, khói...ken dày vào nhau; Rồi Insert vào ngày một vài đoạn thời gian thư thả như 12h15’ trưa nay tôi dong xe ngang qua công viên Gia định dưới màn mưa thoảng như nét kẻ chỉ đứt đoạn đan xen nhau tạo nên vài nét chấm phá vô tình nhưng đồng điệu với gam màu xam xám của đất trời và cây cỏ. Bỗng nhớ đến cồn cào mùa mưa xứ Huế.
Khoảng thời gian này Huế đã bước vào mùa mưa. Có một góc giảng đường trên tầng một trường Tổng hợp Huế ngày xưa nhìn xéo qua là nóc giáo đường Dòng Chúa Cứu Thế mờ mờ sau những làn mưa mỏng tựa tấm voan trắng bạc bao trùm thành phố. Gần hơn là những nhánh gầy guộc của cây gòn mồ côi náu mình trên con đường mòn dẫn vào xóm đạo. Tôi đã đặt tên cho cây gòn như thế bởi gần bốn năm ngồi trên giảng đường nhìn xuống, chỉ thấy mỗi nó vươn lên cao hơn các loại cây khác trong xóm nhỏ - cao hơn nhưng đơn lẻ hơn, cô độc hơn. Chí ít là tôi đã cảm thấy nó cô độc.
Cũng trên góc nhìn xéo từ giảng đường này, ngày ấy có một lần tôi bắt gặp cây gòn khóc trong mưa. Trái gòn khô hình giọt nước đang rơi chầm chậm như là giọt nước mắt của cây, để lại trên cành mỗi quả gòn lạc lỏng cũng đang lắt lay trong gió bão. Từ trong thẳm sâu của lòng trắc ẩn, ta chợt nhói đau khi liên tưởng đến thân phận con người trước bao bất trắc, tai ương. Mới hay, tạo hoá vẽ nét buồn trong mưa Huế đầy ma lực, hơn bất kỳ nét cọ và màu nước của người hoạ sỹ tài ba nào. Chí ít là tôi đã nhiều lần rơi lệ khi nhìn mưa xứ Huế...
Hồi mới ra Huế học, những tân sinh viên như tôi đã phải làm quen ngay với những cơn mưa lâm thâm của mùa Ngâu Huế, tiếp đến là cả một mùa đông dài lê thê những mưa, bão, lụt lội, và rồi tái tê trong mưa dầm gió bấc khi đất trời xứ Huế bước vào cuối Đông đầu Xuân. Như thế, mùa mưa Huế dằng dai, triền miên từ Thu qua Đông, vấn vương sang Xuân là những cơn mưa phùn rả rích, như ai đó đang rây những giọt nước mắt đầy hờn tủi của nàng Bân khóc than cho sự chậm chạp vụng về của mình phủ xuống miền đất thần kinh đầy diễm lệ tạo nên một vẻ đẹp u buồn làm rúng động lòng người cha đầy quyền năng, đã kéo dài những cơn mưa giá lạnh tới tận tháng ba để tấm áo cô con gái yêu của mình đan cho chồng có lần được dùng đến như một minh chứng cho tình yêu thương cần thiết được biểu hiện. Cũng từ đó ta luôn luôn khát khao muốn bày tỏ và tìm cách thể hiện tình yêu thương, sự quan tâm đối với những người thân yêu . Và, thật diệu kỳ, ta đã lại tìm thấy từ trong những đôi mắt tưởng chừng như ráo hoảnh, cằn khô vốn chất đầy những đớn đau, nghi ngại kia... một vài, rồi muôn trùng những ánh nhìn trìu mến, sẻ chia, cứ long lanh, lung linh đọng trên những giọt nước mắt lăn dài giống như những giọt mưa ngày Đông xứ Huế đã rơi thấm đẫm tâm hồn tôi và ủ ấm, nuôi dưỡng nó qua biết bao nhiêu mùa mưa bão trong đời.
Mưa Huế buồn nhưng là buồn nền nã, kín đáo, duyên dáng, nên thơ bởi nét yên bình và thâm trầm vốn được tôn tạo từ những đền đài, thành quách, lăng tẩm, hoàng cung. Và mảnh đất thần kinh này, nhờ sự song hành của mưa mà thêm rêu phong, cổ kính, lắm khi trở nên huyễn hoặc, ma mị, ám ảnh suốt phần hồn còn lại của những ai từng có với Huế một vài kỷ niệm dở dang đang lưu lạc ở phương trời nào xa ngái. Có một người con trai tài hoa xứ Huế đã đi qua đời tôi và bỏ lại nơi đó những mùa mưa thương nhớ đong đầy kỷ niệm. Chẳng thể trách hờn gì nhau khi người đã định sẵn ngày rời xa quê nhà bằng cách khép lại cánh cửa lòng mong giữ nhịp đập bình yên cho con tim vốn dĩ đa đoan của mình. Còn tôi thì sao? Biết anh trong 4 năm nhưng những lần gặp thật hiếm hoi bởi hai chúng tôi luôn đi ngược nẻo đường nhau: Anh từ Huế vào Đại học Sư Phạm Quy Nhơn năm 1984; Tôi từ thành phố biển Quy Nhơn ra Huế học Tổng Hợp năm 1985. Lần gặp đầu tiên là lần tôi chia tay anh để đến với Huế; Lần gặp cuối là lần anh chia tay tôi và Huế trước ngày qua Mỹ định cư.
Bấy giờ Huế đã gần cuối Thu. Anh chọn quán cafe gần cầu Phú Xuân bên bờ Nam Sông Hương để được “ngắm Sông Hương thêm lần nữa”. Chỗ chúng tôi ngồi là chiếc ghế đá ngoài trời nhìn thẳng ra dòng sông. Phong (tên anh) đã kéo tay tôi lại khi trời bắt đầu mưa: Anh muốn em ngồi đây với anh dưới cơn mưa có thể là cuối cùng của anh với Huế... Tôi không đáp nhưng để yên bàn tay trong tay anh, cảm nhận từ đó một sự ấm áp và nồng nàn dẫu đã quá muộn màng. Chẳng thể khác hơn, tôi đã tự dặn lòng sẽ làm tất cả để người sắp đi xa thanh thản. Có ai đó trong quán cầm ra cho chúng tôi chiếc dù kèm theo cái nhìn e ngại mang hình một dấu ớ. Phong và tôi nhìn nhau, nhìn chiếc dù rồi cùng bật cười. Phong bảo tôi cười buồn và an lành như mưa Huế. Tôi chợt chạnh lòng, ứa nước mắt, có ví von gì thì cũng chỉ mai đây thôi là tôi mất anh...May nhờ mưa nên anh đã chẳng bao giờ thấy tôi khóc.
Đến giờ, nhiều khi ngồi nghe mưa và cố hình dung, tôi vẫn không thể nhớ hết những gì chúng tôi đã tâm sự dưới cơn mưa cuối cùng đó. Chỉ mơ hồ rằng Phong đã giãi bày nhiều còn tôi lặng lẽ cảm nhận theo cách riêng. Thoảng trong mưa lời thầm thĩ của anh hay của gió rằng: em và mưa Huế sẽ là kỷ niệm mà anh luôn mang theo; Rằng: đã có lúc anh ao ước giá mà biết em được nhiều hơn... và tôi nghe mằn mặn ở bờ môi. Ngày anh cùng gia đình vào Sài gòn tôi không ra tiễn. Ngồi một mình ở góc giảng đường nhìn mưa rơi nhoè nhoẹt cây thánh giá trên nóc nhà thờ, nghe tiếng còi tàu xa vòng vọng, tôi viết mấy câu thơ buồn hiu hắt:
Nếu được biết em nhiều hơn có thể
Anh có trở về với Huế mùa sau???
Thơ viết cho anh nhưng chưa bao giờ tôi có ý định gửi đi bởi chẳng qua nó chỉ là một cách mà tôi muốn giải bày, thế thôi! Vài đôi lần, thực lòng muốn biết: đã bao giờ anh quay về quê nhà để nhìn lại những cơn mưa?
Còn tôi? Tôi không phải là dân Huế (mà bài thơ viết ngày ấy cho anh cứ như lời của một cô gái Huế chân thật). Buồn ở chỗ: một năm sau khi anh ra đi, tôi (người con gái làm thơ cứ ngỡ mình là dân Huế) cũng làm một cuộc chia tay đầy ngậm ngùi với Huế. Cô gái ngày ấy đã mãi rời xa, bỏ lại Huế với những mùa mưa nhạt nhoà dần theo tháng năm, để lắm lúc ngồi thẩn thơ nghe mưa Sài Gòn lại mơ màng về một mùa mưa xứ Huế, rất xa...
Với Huế và những mùa mưa Huế xưa, tôi thành kẻ phiêu bạt nên nhiều khi như người mắc nợ, ngẩn ngẩn ngơ ngơ nửa phần hồn còn lại, cứ ngoái đầu nhìn về phía những cơn mưa mà nghe rêu phong ngày xưa cũ gọi về... ./.
Sài Gòn những ngày mưa 12/2010
Ám ảnh mùa phai
datrang | 22 March, 2010 13:27
Võ vàng từ độ hồn đau
Rong rêu từ độ nát nhàu tóc tơ
Thắp khuya chong một câu thơ
Nghe yêu thương cũ rụng trơ vơ ...mùa
(Thơ cũ: Viết T9 năm 2008)
==== oOo ====
Chong một ngọn đèn trong đêm mất ngủ
Chong một câu thơ sót lại cuối mùa
Có nghĩa gì không cái quãng đường sau
Ta bước đi trên đôi chân sạn chai vết xước...
Ngờm ngợp gió như là điềm báo trước
Vẫn bàng hoàng khi chạm nỗi đau
Đêm đã là đêm đen tối một màu
Tin yêu cũ rụng rơi như lá
Mang nỗi đau khi tiễn biệt mùa...
Một người trở về từ hai mươi thu xưa
Một người ra đi sau mười lăm năm gắn bó
Sao cứ phải là chiều thu đầy gió
Để heo may ngày gặp lại nhau?
Chắc vẫn còn đó một nỗi đau
Sau ngần ấy năm trả treo, đánh đổi
Đêm vẽ lên ngày những vệt hằn nông nổi
Ám ảnh mùa cái sắc lá vàng phai (!!!)
SG 03/2010
* Nhân đọc lại mấy câu lục bát cũ
ẢNH HỌP LỚP: MỒNG 05 TẾT CANH DẦN (12F - QUANG TRUNG - NĂM TN: 1985)
datrang | 16 March, 2010 14:01
Đứng : Phạm Trọng Thủy; V.Thanh Nhàn; N.VănTâm(lớp trưởng); Thanh Hải; Trần Anh Quân
Ngồi : Huỳnh Thúc Giáp; Hải Vân; N.Thu Hồng; Nguyễn Thu Sương; Nguyễn Bá Tuấn
Trương Phúc Kỳ; Nguyễn Hải Vân (Sài Gòn)
Nguyễn Thu Hồng; Đặng Minh Phượng (Quy Nhơn)
Trương Minh Thành;Trần Dũng Mạnh Hưng (Quy Nhơn)
Hải Vân; Võ Thanh Nhàn
Phúc Kỳ; Mạnh Hưng; Minh Thành

Thanh Hải; Phúc Kỳ
CHÂN DUNG NGHỆ THUẬT (photographer: Huỳnh Thúc Giáp)



Trần Anh Quân (Hải quan Q.Ngãi); Võ Thanh Nhàn (Cha Nhàn)
Bá Tuấn (Quang Tèo); Văn Tâm (Gà mái)



Phúc Kỳ; Hải Vân (SG)
Thêm ảnh:
Huỳnh Thúc Giáp; Từ Anh Tuấn(CA TP QN); Thái Văn Được; Trương Phúc Kỳ
Cùng Dấu Yêu Xưa
datrang | 10 March, 2010 12:05
Có một lần về rất vội
hái cành hoa dẻ bên đồi
khum lòng bàn tay ủ khẽ
níu chút hương ngày xa xôi
Một nửa vầng trăng đời tôi
cứ khuất phương nào xa ngái
ơi cánh buồm nâu mê mải
Về đâu? Về Đâu? Về đâu?
Có lần về nghe rất lâu
tiếng con sóng ngầm trăn trở
tưởng chừng như bao hơi thở
khát khao của mối tình đầu
Ai vẽ chi dòng sông sâu
ai xa ai mấy nhịp cầu
sáo kia lạc bầy về lại
sao người chẳng thể tìm nhau???
Quy Nhơn mồng 07 Tết Canh Dần
(Viết nhân lần về QN & ngồi hát"Nỗi buồn chim sáo" cùng bạn bè cấp 3)
Thơ ngắn
datrang | 21 December, 2009 22:08
Thơ ngắn
VIẾT TRONG ĐÊM

ngày rứa đó, cười như vui rứa đó
cơn chi đêm về khóc tuổi xa mù
tay vuốt mặt, tay mân mê cọng tóc
bạc phếch đời còn rã ngọn chia đôi!!!
GỬI MÙA THU

... thì cứ rụng như chưa hề hối tiếc
lá thu xưa hoang hoải tự lâu rồi
nhưng xin chút heo may qua thật khẽ
kẻo chạm mùa, thức giấc một... ngày xưa!!!
cuối thu 2009
Vãn một mùa yêu
datrang | 18 September, 2009 11:36
Vãn một mùa yêu
Ta về
vãn một mùa yêu
vãn câu duyên nợ, vãn chiều bão dông
Ta về
vãn kiếp đèo bòng
vãn luôn cái mớ bòng bong với người
Ta về
vãn nửa nụ cười
(nửa kia đã trót gửi người năm xưa)
Ta về
vãn giấc mơ thừa
tay đan kín gió che bừa... nỗi đau!
Hỏi lòng
datrang | 12 September, 2009 08:42

Níu đời
xin chút ngây thơ
đem chưng cất để bây giờ ước ao
Chuồn bay thấp, chuồn bay cao
cánh chuồn nào đã lạc vào
mơ tôi?
Ngày xa thì đã xa xôi
người xưa thì đã xưa rồi,
còn đâu?
Đã đành như vợ chồng Ngâu
có Ô Thước bắc nhịp cầu,
còn tôi?
Mua vui
gán nụ cười lơi
hả hê được chút với người,
lời chưa?
Trăm năm gá nghĩa là thừa
lệch duyên kê có đặng vừa vặn ...không?
T09/2009
Ừ thì ...
datrang | 26 August, 2009 11:34


Ừ thì một chút đắng cay
Cũng là trả nợ tháng ngày đó thôi
Trả người từ buổi xa xôi
Trả tôi từ lúc lòng vời vợi đau
Ừ thì một chút úa nhàu
Cho hồn tìm lối xưa sau hẹn về
Ừ thì một chút đam mê
Rụng rơi từ bữa câu thề dở dang
Trả người một chút đa mang
Trả tôi một chút hoang đàng hồn nhiên
Ừ thì nhặt hết ưu phiền
Trả xong gom chút bình yên rồi về .
Tào lao một chút với... buồn!
datrang | 21 August, 2009 11:39
Buồn như cầm chiếc bút bi
viết không ra mực quẳng thì... tiếc thay
Buồn như ngày đã trắng tay
rỗng tiền còn bị hỏi vay... cũng buồn
Ai buồn cứ để lệ tuôn
buồn như ... tôi, chẳng thể vương giọt nào
Buồn như vớ phải cây sào
nương người đứng lại ngã nhào thọt chân
Buồn như tình đổ ra cân
bỏ thêm một tạ vẫn lần khần... non!
Buồn nào chỉ cỏn còn con
buồn nào héo héo hon hon... buồn nào?
KÝ ỨC TUỔI THƠ
datrang | 13 August, 2009 10:13
* Tôi sinh ra ở Thạch Linh – Hà Tĩnh. Năm 1975, tôi lên 9 và theo gia đình vào Nam. Cả nhà lúc đó gồm 6 người, ngồi trên 2 xe chở xăng của quân đội. Chúng tôi phải đi nhờ xe từng chặng một. Là trẻ con, đc ngồi xe to tôi sung sướng quá mà quên mất cảm giác buồn khi phải xa vùng quê nơi tôi sinh ra và hằng sống. Nhưng khi xe chạy vô tới bến phà sông Gianh, trên loa phát thanh hát bài “Câu hò trên bến Hiền lương”, tôi bật khóc khi nghe: Bên ven bờ Hiền Lương/ chiều nay ra đứng trông về/ mắt đượm tình quê…Nỗi nhớ Thạch Linh lại trở về làm quặn lòng tôi.
KÝ ỨC TUỔI THƠ

Vàng nẻo thơ ngây là hoa cải nhỏ
cứ trở về trong những giấc mơ tôi
ở nơi đó lũ chuồn kim, chuồn ớt
có còn say những giấc ngủ trưa hè?
Cái thưở chân trần quần ống thấp, ống cao
theo lũ bạn mò cua đồng sâu, đồng cạn
mải miết hong nắng hoe vàng mái tóc
nồng nồng mùi rơm rạ đồng quê
Ở đó có vô vàn những đàn bướm nhỏ xinh
rập rờn chở từng mùa hoa cải, hoa cà về theo ngày mới lớn
con chim khách hót điều chi ko rõ
để mấy ngày liền ngong ngóng một tin xa
Ở đó, lũ trẻ chúng tôi lớn lên cùng đạn bom
cách mấy quãng đồng là trận địa
tiếng kẻng báo động có máy bay là những gạch nối giữa hai miền thức - ngủ
dẫu lơ mơ vẫn tìm thấy nắp hầm
Sau những đợt oanh tạc
trên bờ đê toàn những cáng chở thương binh
tiếng rên la, máu và nước mắt …
lằn sâu trong tâm trí trẻ con
Như thế ở đó có thiên đường tuổi thần tiên tôi
cả những mất mát, đau thương mà tuổi thơ tôi cảm nhận
dọc đường vô Nam cứ thương về vùng quê nghèo lận đận
bật khóc khi nghe một khúc hát miền trung
Mà chẳng thể tìm lại được ở nơi mô
vàng mải mê suốt những mùa bé dại
con chim chuyền cành mang theo tiếng hót
tôi xa quê mang nỗi nhớ theo cùng…
Thơ ngắn
datrang | 08 August, 2009 08:48
Nhắn

Cái ngày ai về bên ấy
đánh rơi một rẻo ngày xanh
lặng thầm tôi người nhặt lấy
đem về gieo hạt ngoài sân
Một mai ngày xanh hé nụ
và cây quá khứ đâm chồi
quỳ bên dấu yêu ngày cũ
thầm mong còn kiếp luân hồi...
08 - 2009
Cố

Quẳng buồn về phía cuối ngày
đành hanh hớt chút vui tày ... một phân
chẳng đừng cũng đã phân vân
chừng như nước mắt đã ngân ngấn trào.
08 - 2009
Viết cho ngày chia tay
datrang | 04 August, 2009 14:09
LỜI CUỐI

Chẳng cần nói gì thêm nữa đâu anh
cả hai ta không ai còn trẻ dại
gió cứ thổi ra chiều ái ngại
nhưng đâu phải lần đầu em sợ phải thứ tha
Quãng đời bên anh em đã lần tìm từng nấc thang
có nhiều khi thấy mình đuối sức
vách đời đứng tay trần không níu được
dù vẫn tin hạnh phúc phải kiếm tìm
Mất mười lăm năm để nhận ra mình
quá ngô nghê và lắm điều mộng tưởng
bài toán cuộc đời đâu phải cứ cộng, trừ, nhân, chia là tìm ra lời đáp
giải chán chê rồi kết quả chỉ bằng không
Hoàng hôn rồi tình yêu ấy của em
nó đã từng đam mê và nồng nàn như lửa
mười lăm năm qua hóa thành vôi vữa
hạnh phúc không thể xây trên sự dối lừa
Thôi thì em đi!
thôi thì chia ly!
lá bàng trước sân lặng rơi từng chiếc
ngủ yên nhé những cành cây gầy guộc
đợi mùa sau nảy lộc, đâm chồi...
Tìm
datrang | 27 July, 2009 09:06
TÌM ...
Tìm trong nhớ những lúc quên
Tìm trong gió bấc những đêm ấm nồng
Bình yên tìm giữa bão dông
Chút xuân tìm giữa ngày đông sắp tàn
Tìm hợp giữa những lúc tan
Tri âm tìm giữa vô vàn cuộc chơi
Trong nước mắt tìm nụ cười
Trong mất mát tìm những lời sẻ chia ...



Trackbacks (0) | 


